Ước lượng việc chưa từng làm thế nào?
Hỏi chuyện gì xảy ra khi tôi sai, trước khi hỏi khả năng tôi đúng là bao nhiêu. Chỉ đảo thứ tự hai câu hỏi đó thôi đã giúp một bản ước lượng nhiều hơn mọi framework tôi từng dùng, vì nó chuyển câu hỏi từ mức độ tự tin sang hậu quả.
Một ước lượng là một vị thế, không phải một dự đoán. Nó có kích cỡ, và kích cỡ ấy nên do thứ mà dự án chịu được nếu con số sai quyết định — chứ không phải do lúc viết ra tôi thấy chắc đến đâu.
Nó đến từ giao dịch, không phải từ kỹ thuật. Crypto từ 2020, rồi forex, rồi cổ phiếu — và thứ chuyển được sang không phải một quan điểm về thị trường. Một trader đúng sáu phần mười số lần mà định cỡ tệ thì vẫn lỗ. Một kỹ sư tự tin về ước lượng nhưng sai về rủi ro đuôi thì làm chìm dự án y hệt.
Nó đổi mục đích của giai đoạn discovery. Một buổi scoping không tồn tại để ra con số nhanh hơn; nó tồn tại để tìm ra những phần mà sai sẽ đắt, rồi mua thông tin về đúng những phần đó trước khi cam kết bất cứ điều gì. Proof-of-concept là cách rẻ nhất tôi biết để mua thông tin ấy.
Nó đổi cách tôi xử lý những phần mà sai thì rẻ. Những phần đó nhận một con số nhanh và không nghi thức gì cả. Rải đều công sức ước lượng lên toàn bộ scope là đúng cái lỗi của việc định cỡ mọi vị thế bằng nhau: tiêu nhiều chú ý nhất vào chỗ nó thay đổi ít nhất.
Và đôi khi nó bảo chờ. Phần lớn các ngày, hành động đúng là không hành động, và kỷ luật đó chuyển gần như trực tiếp sang kiến trúc — hệ thống rẻ nhất là hệ thống bạn đã không xây, vì bạn chờ một tuần và yêu cầu tự bốc hơi.
Đây không phải một tuyên bố về độ chính xác. Tôi vẫn ước lượng trượt. Phương pháp này không làm con số đúng lên; nó làm thiệt hại từ một con số sai bị chặn lại — mục tiêu khác, và là mục tiêu với tới được.
Nó cũng không sống sót khi được giao cho một người không còn build nữa. Một ước lượng từ người đã ngừng viết chính hệ thống họ scope là một phỏng đoán với giọng điệu tự tin — đó là lý do tôi vẫn tự viết.